CHƯƠNG 9: HẰNG SỐ TÌNH YÊU (KẾT THÚC) Ánh nắng buổi sớm xuyên qua rèm cửa trắng của phòng hồi sức Bệnh viện Trung tâm. Tiếng máy đo nhịp tim kêu típ... típ... đều đặn. Eric Trần khẽ động đậy mi mắt rồi mở ra. Anh cử động những ngón tay — không còn luồng nội lực nóng rực của Cửu Dương Thần Công, chỉ có cảm giác tê rần, yếu ớt của một cơ thể sinh học vừa trải qua cơn chấn động não bộ cấp độ nặng. Một người bạn đồng nghiệp thân cận lén vào thăm, đưa cho Eric một tờ quyết định sa thải của tập đoàn ANCHI STE. Dự án "Giang Hồ Số" đã bị hủy hoại hoàn toàn. Tập đoàn đã tịch thu toàn bộ thiết bị và cấm Eric bén mảng đến ngành công nghệ BCI vĩnh viễn. Anh đã mất tất cả sự nghiệp, danh tiếng và trở thành một kẻ trắng tay. Một tháng sau sự cố. Trời đổ mưa tầm tã trên những con phố hiện đại của năm 2026. Eric mặc chiếc áo khoác đen, che một chiếc ô xám, bước đi cô độc giữa dòng người hối hả. Anh dừng lại trước một cửa hàng điện máy đang chiếu lại những phân đoạn ngắn của bộ phim kiếm hiệp để quảng cáo. Eric đứng lặng người nhìn màn hình, hốc mắt anh cay xè. "Mình đã dùng mọi thuật toán để giấu dữ liệu ý thức của cô ấy," Eric thầm nghĩ, lòng ngập tràn sự hụt hẫng. "But một linh hồn kỹ thuật số thì làm sao tồn tại ở thế giới vật lý này? Có phải mình đã ích kỷ quá không, Mẫn Mẫn?" Anh cụp mắt xuống, quay lưng tiếp tục bước đi trong màn mưa lạnh buốt. Anh hướng về phía hiên nhà cổ kính của một quán cà phê ven đường để trú mưa. Khi anh vừa ngước lên, bước chân bỗng khựng lại như bị đóng băng. Chiếc ô trên tay anh khẽ nghiêng đi, để mặc những giọt nước mưa hắt vào vai. Dưới hiên nhà, một cô gái đang đứng đó. Cô ấy mặc một chiếc áo khoác hoodie trùm đầu màu xám hiện đại rộng thùng thình, nhưng vóc dáng ấy, đường nét thanh tú và đặc biệt là đôi mắt sắc sảo, thông tuệ pha chút ngang tàn ấy thì không thể lầm lẫn vào đâu được. Đó là Triệu Mẫn. Cô khẽ kéo chiếc mũ hoodie xuống, mái tóc đen dài xõa ngang vai. Cô không nhìn dòng người qua lại, mà ánh mắt khóa chặt vào Eric từ khoảnh khắc anh xuất hiện. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ngập tràn nước mắt nhưng khóe môi lại nở một nụ cười kiêu hãnh quen thuộc. Eric run rẩy bước lại gần. Anh đưa bàn tay thực tế, ấm áp của mình chạm nhẹ vào gò má cô. Cảm giác da thịt chân thực, nhịp đập mạch máu nơi cổ tay cô vang lên rõ ràng. Đây không phải là dữ liệu mô phỏng. Cô hoàn toàn bằng xương bằng thịt. "Mẫn Mẫn... Thật sự là em sao? Làm thế nào mà em có thể?..." Eric giọng run run. Triệu Mẫn bước lên một bước, chủ động nắm chặt lấy bàn tay anh, giọng nói lanh lảnh đan xen sự xúc động: "Chàng tưởng chỉ có Tiến sĩ Eric Trần mới biết bẻ khóa hệ thống sao? Bản sao ý thức của ta nằm trong bộ bộ nhớ sinh học của chàng, ta đã nương theo sóng não của chàng khi chàng tỉnh giấc để kết nối với một dự án in sinh học tế bào (Bio-printing) mà chàng bỏ dở trong máy tính... Thế giới thực này của chàng thật kỳ lạ, không có khinh công, đi lại thì phải nhìn đèn xanh đèn đỏ..." Nàng ghé sát vào tai Eric, nhón chân lên và thì thầm: "Nhưng thế giới này có anh, nên ta chấm 10 điểm. Giang sơn này, ta nhận!" Eric bật cười trong hạnh phúc, nước mắt hòa lẫn nước mưa. Anh buông rơi chiếc ô, dang rộng vòng tay ôm chặt lấy Triệu Mẫn vào lòng giữa hiên nhà lộng gió, minh chứng cho một tình yêu đã vượt qua ranh giới của thực và ảo, biến những dòng code khô khan thành một hằng số định mệnh vĩnh cửu. KẾT THÚC TOÀN TRUYỆN
Đăng nhập để mở khóa chương này