LẬP TRÌNH DUYÊN KIẾP

Chương 7

CHƯƠNG 7: CUỘC ĐÀO THOÁT XUYÊN KHÔNG GIAN

🔒 5 xu

CHƯƠNG 7: CUỘC ĐÀO THOÁT XUYÊN KHÔNG GIAN Bầu trời ảo nứt toác thành những mảng xám xịt của lõi code gốc. Mặt đất dưới chân Eric và Triệu Mẫn rung chuyển dữ dội, từng mảng đá lớn vỡ ra, không rơi xuống vực mà bay ngược lên trời rồi biến mất. Thập Đại Môn Phái và quân lính đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại hai người cô độc giữa trung tâm của cơn bão xóa sổ. Thanh trạng thái hiện lên con số đáng sợ: [Tốc độ Format phân vùng: 70%]. "Eric! Thế giới của ta... vạn vật đang chết đi sao?" Triệu Mẫn ôm chặt cánh tay anh. "Mẫn Mẫn, bám chắc vào anh," Eric vận chuyển nội lực bao bọc cả hai. "Anh sẽ dùng thuật toán của Càn Khôn Đại Na Di để bẻ cong không gian, tìm đến lối thoát hiểm duy nhất của hệ thống!" Từ những vết nứt ma trận trên không trung, năm bóng người khổng lồ đáp xuống. Chúng không có gương mặt cụ thể, toàn thân cấu tạo từ những dải băng dữ liệu màu đỏ rực, tay cầm những thanh đại đao bằng ánh sáng la-ze. Đó là các Gạt Lệ Giả — chương trình diệt virus do đội ngũ kỹ sư bảo mật của ANCHI STE phái vào để xóa sổ Eric. Năm hộ pháp diệt virus lao vào với tốc độ ánh sáng. Những nhát đao quét qua đâu, không gian nơi đó bị xóa sạch thành khoảng không vô tận. Eric cõng Triệu Mẫn trên lưng, anh dùng Cửu Dương Thần Công bọc lấy thanh Ỷ Thiên Kiếm, biến nó thành một lưỡi gươm năng lượng plasma rực sáng. "Muốn xóa dữ liệu của ta? Xem các ngươi có chịu nổi xung nhịp của Cửu Dương Thần Công không!" Eric quát lớn. Anh thi triển khinh công tối thượng, di chuyển zigzag giữa các khoảng không gian đang sụp đổ. Khi một Gạt Lệ Giả chém xuống, anh dùng Càn Khôn Đại Na Di để bắt lấy thanh đao la-ze, đảo ngược mã nguồn lực của nó và quét ngang, chém đôi hai hộ pháp diệt virus khác. Tiếng nổ dữ liệu vang lên như tiếng sấm rền. Phía sau hậu điện Đỉnh Quang Minh bỗng xuất hiện một cột sáng màu xanh lam rực rỡ — đó chính là Cổng Dữ Liệu Gốc (Root Gateway), lối thoát duy nhất để đưa ý thức trở về máy chủ trung tâm. Nhưng lối đi đến cột sáng đang sụp đổ dần. Mặt đất biến mất, chỉ còn lại những khối lập phương trôi nổi vô định. Triệu Mẫn nhìn xuống vực sâu vô tận bên dưới, giọng nghẹn ngào: "Eric... khoảng cách xa quá, khinh công của Trương Vô Kỵ không thể bay qua được. Chàng hãy tự đi đi, ta vốn chỉ là một ảo ảnh, chàng sống là ta mãn nguyện rồi!" "Không! Đối với anh, em là thực thể duy nhất có ý nghĩa trong toàn bộ cái hệ thống vô hồn này!" Eric quay đầu nhìn cô, ánh mắt tràn ngập sự si tình. "Nếu không thể cứu được em, Tiến sĩ Eric Trần này thà để não bộ của mình cháy rụi cùng em ở đây!" Eric dồn toàn bộ nội lực Cửu Dương xuống hai chân. Anh lập trình lại thuộc tính trọng lực của chính mình thông qua giao diện HAISmartlink: [Trọng lực cơ thể = 0]. Anh ôm chặt Triệu Mẫn, đạp mạnh vào mảnh vỡ cuối cùng của Đỉnh Quang Minh, phóng mình lao vút qua khoảng không đen tối hướng thẳng về phía cột sáng xanh lam. Xung quanh họ, những mảnh vỡ của thế giới cũ bay lướt qua như những thước phim quay chậm. Triệu Mẫn nhắm mắt lại, áp mặt vào lồng ngực ấm áp của anh. Cột sáng xanh lam nuốt chửng cả hai ngay trước khi toàn bộ Đỉnh Quang Minh biến mất hoàn toàn trên bản đồ số.

Đăng nhập để mở khóa chương này