CHƯƠNG 6: ĐẠI CHIẾN VÀ SỰ THẬT PHƠI BÀY Khói lửa mù mịt bao phủ quảng trường chính của Đỉnh Quang Minh. Trên đài cao, bàn tay của Triệu Mẫn đã hạ xuống một nửa. Đội quân cung thủ phía sau đã kéo căng dây cung, chỉ chờ cờ lệnh hạ hẳn là vạn tiễn tề phát để quét sạch cả võ lâm. ẦM!!! Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía hậu điện. Một bóng người lao ra như một vệt sao băng hoàng kim với tốc độ nhanh đến mức các cảm biến chuyển động của hệ thống tạo ra những vệt mờ kỹ thuật số. Bóng người đó đáp xuống ngay giữa Diệt Tuyệt Sư Thái và Dương Tiêu. Mặt đất quảng trường nứt toác, luồng kình khí bộc phát hất văng Diệt Tuyệt Sư Thái lùi lại mười thước, thanh Ỷ Thiên Kiếm trên tay bà ta run lên bần bật. Eric trong thân xác Trương Vô Kỵ đứng sừng sững, trường bào tung bay. Ánh mắt anh bỏ qua vạn người xung quanh, ngước thẳng lên đài cao, khóa chặt vào hình bóng của Triệu Mẫn. "Kẻ nào?!" Diệt Tuyệt Sư Thái thở dốc, chỉ kiếm quát lớn. "Hôm nay có tôi ở đây, không ai được phép giết chóc trên ngọn núi này nữa!" Giọng Eric vang vọng toàn trường nhờ nội lực khuếch đại tần số. Các cao thủ từ Hoa Sơn, Không Động, Thiếu Lâm đồng loạt lao vào bao vây anh. Eric đứng im bất động, tay trái vẽ một vòng tròn, tay phải đẩy nhẹ về phía trước — Kích hoạt Càn Khôn Đại Na Di. Trong mắt anh, quỹ đạo tấn công của hàng chục thanh kiếm biến thành những đường đồ thị vector. Anh xoay chuyển trọng lực của không gian. Kiếm của phái Hoa Sơn đâm thẳng vào khiên của phái Thiếu Lâm, quyền pháp của phái Không Động lại tự đánh vào chưởng môn phái Nga Mi. Chỉ trong vòng ba chiêu thức, không cần sát sinh, Eric đã dùng chính lực của đối phương để đánh gục toàn bộ các cao thủ hàng đầu dưới đất. Thập Đại Môn Phái kinh hoàng bạt vía, nhận ra kẻ này có thể thao túng quy luật vật lý của cả thế giới. Sau khi đẩy lùi mười phái, Eric bước từng bước lên bậc thềm đá hướng về phía đài cao. Quân triều đình run rẩy chĩa giáo mác vào anh nhưng không ai dám bước lên. Triệu Mẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trương Vô Kỵ, nàng lắc đầu, nước mắt tràn ra: "Ngươi không phải hắn... Ngươi là Giáo chủ Minh Giáo. Eric của ta đã chết rồi! Ngươi dùng ánh mắt đó nhìn ta làm gì?!" Eric dừng lại cách cô ba bước, mỉm cười dịu dàng, nói nhỏ mật mã mà chỉ hai người biết: "Hệ thống có thể thay đổi, thân phận có thể giả lập, nhưng tình yêu của Eric dành cho em là một hằng số. Ba năm qua... để em đợi lâu rồi, Mẫn Mẫn." Đoản đao trên tay Triệu Mẫn rơi bộp xuống đất. Nàng không màng đến thân phận, không màng đến ván cờ giang sơn, lao thẳng vào lồng ngực của anh, ôm chặt lấy anh mà khóc nức nở. Bỗng nhiên, bầu trời ảo đang từ màu khói lửa bỗng nhiên đóng băng. Một tiếng còi báo động chói tai vang lên từ hư không, kèm theo dòng chữ đỏ rực tràn ngập không trung: [CẢNH BÁO: Phát hiện thực thể bất hợp pháp 'Eric Trần' đang chiếm quyền điều khiển nhân vật chính Trương Vô Kỵ] [Hội đồng quản trị ANCHI STE kích hoạt: GIAO THỨC XÓA SỔ TOÀN DIỆN (SYSTEM FORMAT)] Những vết nứt không gian màu đen bắt đầu xuất hiện từ rìa thung lũng. Toàn bộ binh sĩ triều đình và các môn phái đằng xa bỗng đứng im như những bức tượng bị lỗi, rồi cơ thể họ rã ra thành những khối vuông pixel xám xịt và bay biến vào không trung. Tập đoàn ANCHI STE quyết định phá hủy hoàn toàn phân vùng dữ liệu này để tiêu diệt Eric. Eric nhìn bầu trời đang sụp đổ, ôm chặt Triệu Mẫn vào lòng: "Họ phát hiện ra anh rồi... Họ muốn xóa sổ thế giới này và cả em nữa!" Triệu Mẫn ngước lên, ánh mắt không hề sợ hãi: "Dù thế giới này có tan biến thành tro bụi, ta cũng sẽ không buông tay chàng một lần nữa!" Eric siết chặt thanh Ỷ Thiên Kiếm vừa nhặt dưới đất, vận hết mười phần công lực Cửu Dương và Càn Khôn, chuẩn bị cho cuộc đào thoát nghịch thiên.
Đăng nhập để mở khóa chương này